Thứ Bảy, 28/07/2012 03:00:00 GMT+7

Suy Nghĩ Cuối Tuần: Đường Tới Tương Lai

Mỗi một năm, sau kỳ thi Đại học là những căng thẳng, âu lo của rất nhiều người. Các sĩ tử đi thi đã đành, mà ngay cả gia đình, người thân cũng ngóng trông, chờ đợi kết quả thi. Nó làm tôi nhớ đến nhiều chuyện, suy nghĩ nhiều chuyện.

1. Đứa em họ của tôi thi Đại học. Nó thuộc dạng học khá trong trường, thầy cô đặt niềm tin lên nó, gia đình cũng vậy. Nó không nói ra, nhưng tôi biết nó cũng tin vào khả năng, thực lực của mình. Mặc dù khi khi xong, nó rủ đi chơi đâu nó cũng không đi. Vì: “Đi chơi vui rồi, lỡ không đậu thì em xấu hổ lắm”.

Bao ngày ngóng đợi, cuối cùng nó cũng biết điểm thi. Dưới điểm sàn! Nó lặng lẽ, thu mình vào một góc, không trò chuyện, không giao tiếp với ai. Dù chẳng ai trách móc gì. Mọi người vẫn động viên rằng, không học Đại học thì học Cao đẳng cũng được; mà nếu không thì sang năm thi lại. Nhưng nó vẫn lặng lẽ khóc nhiều đêm – tôi biết thế.

2. Nhìn nhóc em, tôi lại nhớ đến thuở xưa của mình. Cũng một thời đèn sách. Cũng những tháng ngày lo lắng, đợi chờ. Không chỉ người thi chờ đợi mà cả gia đình, cả họ hàng xóm làng đều chờ đợi. Một áp lực đè nặng lên tâm lý mỗi người. Đến nỗi một cô bạn thân của tôi, suốt hai năm ròng rã, gần như không bước đi đâu khỏi nhà mình chỉ vì thi trượt Đại học. Cô ấy ngại gặp bạn bè, xấu hổ với họ hàng, xấu hổ với làng xóm, tự thu mình vào trong cái bọc để âm thầm chịu đựng. Tôi được đi học, mỗi dịp trở về quê, nếu muốn cô ấy đi chơi cùng, tôi chỉ còn nước lôi và cõng cô ấy ra khỏi nhà. Tô biết, đó là sự miễn cưỡng đi chơi, miễn cưỡng cười đằng sau những nỗi xót xa cho chính bản cô ấy. Trượt thi lại! Thi lại trượt thì thi tiếp! Dường như,  đường đến tương lai của chúng tôi, không có một con đường nào khác để lựa chọn, ngoài việc vào Đại học.

đường tới tương lai

Đại học không phải là lựa chọn duy nhất để bạn bước tới tương lai. Ảnh: internet

3. Nhưng rồi khi vào học Đại học, tôi mới hoang mang nhận ra, tôi sẽ làm được gì với ngành mình đã chọn học? Ngành tôi chọn học đó, nó có thật sự là sở thích của mình hay không? Và càng học, tôi càng thấy lơ mơ, mù tịt về những băn khoăn ấy. Tôi chưa bao giờ được học về những thứ đấy. Điều duy nhất tôi được học là làm sao để được điểm cao trong các môn. Nhiều lúc tôi chán nản, muốn bỏ học. Vì những thứ tôi được học, hoàn toàn chẳng có giá trị gì về mặt con người. Và tôi nhận ra một điều, chỉ có những ai biết mính thích gì, biết mình muốn làm gì trong cuộc đời này mới tận dụng được môi trường Đại học. Vậy mà, phần nhiều trong số chúng tôi, chẳng biết mình thích gì, muốn gì, cứ ầm ầm lao đầu vào Đại học, bằng mọi giá; và đương nhiên có nhiều người, bằng mọi cách nữa; để đến nỗi những người rớt lại phải chán nản và xấu hổ hay kể cả tự tử.

4. Rồi tôi cũng bước qua được “chặng đường Đại học”, đi làm, một công việc yêu thích nhưng lại chẳng liên quan gì đến ngành tôi đã chọn học. Như nhiều người nói “trái ngành”. Sau đó, tôi còn học nhiều thứ khác nữa, nhưng là những thứ, tôi biết nó cần cho sự phát triển của bản thân, của công việc tôi đã chọn, cho những mong muốn trong tương lai của mình.

Và tôi nhận ra:

Đại học không p