Thứ Tư, 03/10/2012 07:01:00 GMT+7

Tottochan – Cô Bé Ngồi Bên Cửa Sổ

Tottochan – Cô Bé Ngồi Bên Cửa Sổ không chỉ là câu chuyện đậm tính nhân văn, mà nó còn chỉ cho chúng ta cách giáo dục trẻ nhỏ như thế nào thì tốt và phù hợp với chúng.

Tôi nghĩ rằng, tất cả các những người đã-đang-sẽ làm cha mẹ nên đọc cuốn sách này; và tất cả những ai là thầy cô, đang dạy những đứa trẻ tập viết cũng nên đọc cuốn sách này. Để hiểu và nhớ lại tuổi thơ của mỗi người, khi còn là những đứa trẻ, ai cũng có những cá tính riêng. Người lớn thường rất khó chấp nhận tính cách ấy. Họ luôn mang một căn bệnh rất khó chữa, gọi là “áp đặt”. Còn những đứa trẻ thì cần được sống tự nhiên, với những gì chúng thích, dưới sự hướng dẫn của người lớn. Nhưng người lớn thường không phân biệt được đâu là hướng dẫn, đâu là áp đặt.

Lần đầu tiên đọc, tôi ngẩn ngơ lâu lâu. Khi tìm thấy những hình ảnh rất quen thuộc của tuổi thơ mình. Bật cười vì sự trong trẻo, hồn nhiên đã bị lãng quên. Như việc Tottochan đứng bên cửa sổ trò chuyện với đôi chim nhạn bên ngoài. Tôi cũng đã có lúc đứng ngây người ra nhìn ngắm lũ chim trên cành và nghĩ đến việc, có thể chúng cũng hiểu được tiếng người.

tottochan co be ngoi ben cua so

Bìa cuốn Tottochan - Cô Bé Ngồi Bên Cửa Sổ. Ảnh: internet

Tôi cứ thắc mắc hoài. Tại sao trên thế giới này lại có một ngôi trường tuyệt vời như trường Tomoe nhỉ? Nếu ở Việt Nam có, nhất định tôi sẽ xin vào đó học. Trường Tomoe có lớp học là những toa tàu cũ. Ngồi trong lớp học mà cứ như thể đang ngồi trong một con tàu chuyển động. Tôi thích những ý nghĩ mới lạ, những điều mới lạ không giống bất cứ những thứ gì đã từng thấy như thế.

Xong rồi tôi lại suy nghĩ: tại sao ở Việt Nam chẳng một thầy hiệu trưởng nào tuyệt vời như thầy Kobayashi Sosaku nhỉ? Thầy hiệu trưởng Kobayasha rất tôn trọng học sinh của mình, luôn để chúng tự do phát huy cá tính, khả năng bẩm sinh. Như việc, thầy đã (trông nom) để Tottochan múc gần như cạn hết một hầm nước phân để tìm cái ví rơi vào đó với điều kiện, múc ra thì em phải tự múc vào cho sạch sẽ. Và Tottochan đã làm đúng như thế. Thật không thể tin nổi với một đứa trẻ 7 tuổi có thể dọn sạch được đống phân to như núi vào hầm chứa trở lại.

Ở trường Tomoe không có thời khoá biểu nhất định, em nào thích học môn gì nhất thì cứ tự học môn đó trước, môn nào không thích chỉ cần học qua loa; các thầy cô chỉ làm nhiệm vụ hướng dẫn các em khi cần và cho bài tập. Vì thầy đã nói rằng: “Hãy để các em phát triển tự nhiên. Đừng cản trở khát vọng của các em. Ước mơ của các em lớn hơn mơ ước của các thầy cô nữa”.

Được xuất bản lần đầu năm 1981, Tottochan – Cô Bé Ngồi Bên Cửa Sổ đã đi chu du khắp thế giới với 33 thứ tiếng khác nhau, và gây được tiếng vang rất lớn trong suốt hơn 30 năm qua. Bởi nó đã chinh phục được tất cả những trái tim, của những người đã đọc nó, trong đó có tôi.

Vì: “Các em có biết không, tất cả các em là một! Bất kể các em làm gì, các em đều là một trên thế giới này” – tôi tin vào lời nói này của thầy hiệu trưởng Kobayasha. Như Tottochan – Cô Bé Ngồi Bên Cửa Sổ năm xưa đã tin thầy.


Minh Huyền

Đánh giá:
0 / 5 sao trong 0 lượt đánh giá

ProGuide.vn

Góc suy ngẫm


Bình luận
Proguide.vn

Ý KIẾN THÀNH VIÊN
dungoang Eva spa
CUNG CẤP SỈ LẺ THUỐC TẮM NGƯỜI GIAO ĐỎ,CÁC LOẠI TINH DẦU DỪA,TINH DẦU...
soyalah Chìa khóa giúp sống...
Sống khỏe mỗi ngày, bí quyết của hạnh phúc...
soyalah Nhà hàng Việt Lồng...
Nhà hàng Lồng đèn sử dụng Đèn lồng trang trí http://denlongvn.com/
duclv Shop thời trang...
Thời trang nam
hongnhung2402 Shop quà lưu niệm...
Mình tên Nhung, hiện tại bên mình có nguồn thú nhồi bông, hộp nhạc,...